捣衣

唐代 吴大江
沙塞秋应晚,金闺恨已空。那堪裂纨素,时许出房栊。 杵影弄寒月,砧声调夜风。裁缝双泪尽,万里寄云中。
shā sāi qiū yīng wǎn   jīn guī hèn kōng kān liè wán   shí chū fáng lóng
chǔ yǐng nòng hán yuè   zhēn shēng diào fēng cái féng shuāng lèi jǐn   wàn yún zhōng