搗衣

唐代 吳大江
沙塞秋應晚,金閨恨已空。那堪裂紈素,時許出房櫳。 杵影弄寒月,砧聲調夜風。裁縫雙淚盡,萬里寄雲中。
shā sāi qiū yīng wǎn   jīn guī hèn kōng kān liè wán   shí chū fáng lóng
chǔ yǐng nòng hán yuè   zhēn shēng diào 調 fēng cái féng shuāng lèi jǐn   wàn yún zhōng