悼室人诗

南北朝 江淹
驾言出游衍。 冀以涤心胸。 复值烟雨散。 清阴带山浓。 素沙匝广岸。 雄虹冠尖峯。 出风舞森桂。 落日暧圆松。 还结生不念。 楚客独无容。
jià yán chū yóu yǎn  
xīn xiōng  
zhí yān sàn  
qīng yīn dài shān nóng  
shā guǎng 广 àn  
xióng hóng guān jiān fēng  
chū fēng sēn guì  
luò ài yuán sōng  
hái jié shēng niàn  
chǔ róng