道士

宋代 张铸
乘龙控鲁真吾偶,化石烧金即我曹。 尘世混来名异迹,蓬山思去梦魂劳。 吟依古柏天风断。啸近倦坛海月高。 九转丹成颜愈少,发胜纯漆脸胜桃。
chéng lóng kòng zhēn ǒu   huà shí shāo jīn cáo  
chén shì hùn lái míng   péng shān mèng hún láo  
yín bǎi tiān fēng duàn xiào jìn juàn tán hǎi yuè gāo    
jiǔ zhuàn dān chéng yán shǎo   shèng chún liǎn shèng táo