悼逝

宋代 张耒
结发为夫妇,少年共饥寒。 我迂趋世拙,十载困微官。 男儿不终穷,会展凌风翰。 相期脱崎岖,一笑纾艰难。 秋风摧芳蕙,既去不可还。 滴我眼中血,悲哉摧肺肝。 儿稚立我前,求母夜不眠。 我虽欲告之,哽咽不能言。 积金虽至斗,纡朱走华轩。 失我同心人,抚事皆悲酸。 积日而成时,积时更成年。 山海会崩竭,音容永茫然。
jié wèi   shào nián gòng hán  
shì zhuō   shí zài kùn wēi guān  
nán ér zhōng qióng   huì zhǎn líng fēng hàn  
xiāng tuō   xiào shū jiān nán  
qiū fēng cuī fāng huì   hái  
yǎn zhōng xuè   bēi zāi cuī fèi gān  
ér zhì qián   qiú mián  
suī gào zhī   gěng néng yán  
jīn suī zhì dòu   zhū zǒu huá xuān  
shī tóng xīn rén   shì jiē bēi suān  
ér chéng shí   shí gēng chéng nián  
shān hǎi huì bēng jié   yīn róng yǒng máng rán