道上观别者

宋代 王称
完山有鸣鸟,其声一何哀。死别徒已矣,生离当告谁。 圣人出应期,玉烛耀九垓。三殇无怨苛,四表罔不谐。 尔行独何之,万里触炎埃。五岭表异服,更邈天一涯。 去去逐行侣,悠悠念中怀。心存长相思,身没沦死灰。 愿同六月志,倚轮为徘徊。落日云始暝,长啸悲风来。
wán shān yǒu míng niǎo   shēng āi bié   shēng dāng gào shuí
shèng rén chū yìng   zhú yào 耀 jiǔ gāi sān shāng yuàn   biǎo wǎng xié
ěr xíng zhī   wàn chù yán āi lǐng biǎo   gèng miǎo tiān
zhú háng   yōu yōu niàn zhōng huái 怀 xīn cún cháng xiāng   shēn méi lún huī
yuàn tóng liù yuè zhì   lún wèi pái huái luò yún shǐ míng   cháng xiào bēi fēng lái