祷晴

宋代 方岳
曾几何时屡乞晴,炉烟未断已收声。 天於老子亦多可,国有丰年方太平。 风土不堪人佩犊,月明无复夜啼鼪。 及今便可归田去,牛背斜阳一笛横。
céng shí qíng   yān wèi duàn shōu shēng  
tiān lǎo zi duō   guó yǒu fēng nián fāng tài píng  
fēng kān rén pèi   yuè míng shēng  
jīn biàn 便 guī tián   niú bèi xié yáng héng