悼离言
梦里犹惊久病身,老榕窗北已无人。难留去影思曾住,想见新苔长旧痕。
生死岂惟千里隔,合离深恨一冬频。道情尽日伤流水,谁向长江问古津。
mèng
梦
lǐ
里
yóu
犹
jīng
惊
jiǔ
久
bìng
病
shēn
身
,
lǎo
老
róng
榕
chuāng
窗
běi
北
yǐ
已
wú
无
rén
人
。
。
nán
难
liú
留
qù
去
yǐng
影
sī
思
céng
曾
zhù
住
,
xiǎng
想
jiàn
见
xīn
新
tái
苔
cháng
长
jiù
旧
hén
痕
。
。
shēng
生
sǐ
死
qǐ
岂
wéi
惟
qiān
千
lǐ
里
gé
隔
,
hé
合
lí
离
shēn
深
hèn
恨
yī
一
dōng
冬
pín
频
。
。
dào
道
qíng
情
jìn
尽
rì
日
shāng
伤
liú
流
shuǐ
水
,
shuí
谁
xiàng
向
cháng
长
jiāng
江
wèn
问
gǔ
古
jīn
津
。
。