悼邻妇

明代 王恭
入水江有鱼,采山林有木。栖栖东邻孀,悲凉守空屋。 年荒鬻钗钏,服食恒不足。虽有膝下儿,身为富人仆。 浮生几何时,奄忽风中烛。一旦寿命终,萧条但床蓐。 骨肉已不收,亲情复谁哭。徒然束缚去,瘗彼沙冈麓。 为问里中豪,畴能念穷独。姬文昔埋胔,千载耀芳躅。
shuǐ jiāng yǒu   cǎi shān lín yǒu dōng lín shuāng   bēi liáng shǒu kōng
nián huāng chāi chuàn   shí héng suī yǒu xià ér   shēn wéi rén
shēng shí   yǎn fēng zhōng zhú dàn shòu 寿 mìng zhōng   xiāo tiáo dàn chuáng
ròu shōu   qīn qíng shuí rán shù   shā gāng
wèi wèn zhōng háo   chóu néng niàn qióng wén mái   qiān zǎi yào 耀 fāng zhú