道间厌苦泥淖思亟还家安坐讲习用择之韵呈二贤友

宋代 朱熹
客路泥涂正所忧,可堪云物更油油。向来结友轻千里,此去还家且一丘。 妙处自应从我得,躬行肯使叹吾犹。两贤定许相提挈,厚意何胜杂佩酬。
zhèng suǒ yōu   kān yún gèng yóu yóu xiàng lái jié yǒu qīng qiān   huán jiā qiě qiū
miào chù yìng cóng   gōng xíng kěn shǐ 使 tàn yóu liǎng xián dìng xiāng qiè   hòu shèng pèi chóu