到江西

元代 邓雅
朔风吹雁不成行,独起掀蓬思渺茫。万里青天看北斗,数声柔橹下西江。 滕王旧阁何年废,孺子高名百世香。我欲题诗纪形胜,气冲牛斗笔如杠。
shuò fēng chuī yàn chéng háng   xiān péng miǎo máng wàn qīng tiān kàn běi dǒu   shù shēng róu xià 西 jiāng
téng wáng jiù nián fèi   gāo míng bǎi shì xiāng shī xíng shèng   chōng niú dǒu gāng