到家

宋代 邓林
去日年才二十三,归来鬓雪已盈簪。半生勤苦成何事,两字清贫是美谈。 松酿满斟浇世虑,荷衣旋制换朝衫。君恩倘许重收用,潦倒龙钟恐不堪。
nián cái èr shí sān   guī lái bìn xuě yíng zān bàn shēng qín chéng shì liǎng   qīng pín shì měi tán    
sōng niàng mǎn zhēn jiāo shì   xuán zhì huàn cháo shān jūn ēn tǎng zhòng shōu yòng liáo   dǎo lóng zhōng kǒng kān