道逢丧车有感

明代 顾清
铙丁丁,鼓冬冬。挽且歌,哭以从,短箫间歌起悲风。 歌者会有哭,哭者会有终。白日西下黄河东,此歌此哭宁终穷。 惟有柩中人,一去万古长瞢瞢。
náo dīng dīng   dōng dōng wǎn qiě   cóng duǎn   xiāo jiān bēi fēng    
zhě huì yǒu   zhě huì yǒu zhōng bái xià 西 huáng dōng   níng zhōng qióng    
wéi yǒu jiù zhōng rén   wàn zhǎng méng méng