道场山绝顶望太湖

明代 王世贞
危阁耸层峦,松涛五月寒。太湖十万顷,斜浸碧阑干。 杯中映滵汩,槛外腾超忽。回光竞千鬣,穷岛迫一发。 青天不道向外生,白日如从此间没。三萍渐近三馀皇,便欲呼之汎渺茫。 纵然未入林屋去,且指包山寻故乡。
wēi sǒng céng luán   sōng tāo yuè hán tài shí wàn qǐng xié   jìn lán gān    
bēi zhōng yìng   kǎn wài téng chāo huí guāng jìng qiān liè qióng   dǎo    
qīng tiān dào xiàng wài shēng   bái cóng jiān méi sān píng jiàn jìn sān huáng biàn   便 zhī fàn miǎo máng    
zòng rán wèi lín   qiě zhǐ bāo shān xún xiāng