道場山絕頂望太湖

明代 王世貞
危閣聳層巒,松濤五月寒。太湖十萬頃,斜浸碧闌干。 杯中映滵汩,檻外騰超忽。回光競千鬣,窮島迫一發。 青天不道向外生,白日如從此間沒。三萍漸近三餘皇,便欲呼之汎渺茫。 縱然未入林屋去,且指包山尋故鄉。
wēi sǒng céng luán   sōng tāo yuè hán tài shí wàn qǐng xié   jìn lán gān    
bēi zhōng yìng   kǎn wài téng chāo huí guāng jìng qiān liè qióng   dǎo    
qīng tiān dào xiàng wài shēng   bái cóng jiān méi sān píng jiàn jìn sān huáng biàn   便 zhī fàn miǎo máng    
zòng rán wèi lín   qiě zhǐ bāo shān xún xiāng