道傍松

唐代 熊皦
偃盖当衢莫记年,独含苍翠鹤应怜。垂阴独向笙歌地, 有韵自成风雨天。尘□路岐分夜月,烧侵根脚起残烟。 论功只合行人赏,销得烦蒸古道边。
yǎn gài dāng nián   hán cāng cuì yīng lián chuí yīn xiàng shēng  
yǒu yùn chéng fēng tiān chén   fēn yuè   shāo qīn gēn jiǎo cán yān
lùn gōng zhī xíng rén shǎng   xiāo fán zhēng dào biān