道傍松

唐代 熊皦
偃蓋當衢莫記年,獨含蒼翠鶴應憐。垂陰獨向笙歌地, 有韻自成風雨天。塵□路岐分夜月,燒侵根腳起殘煙。 論功只合行人賞,銷得煩蒸古道邊。
yǎn gài dāng nián   hán cāng cuì yīng lián chuí yīn xiàng shēng  
yǒu yùn chéng fēng tiān chén   fēn yuè   shāo qīn gēn jiǎo cán yān
lùn gōng zhī xíng rén shǎng   xiāo fán zhēng dào biān