丹阳普宁寺席上
红白桃花开满枝,满城微雨牡丹时。因过古寺逢僧话,莫遣扁舟解缆迟。
客里逢春多病酒,江南到处半题诗。山川总是曾游处,一曲琵琶写别离。
hóng
红
bái
白
táo
桃
huā
花
kāi
开
mǎn
满
zhī
枝
,
mǎn
满
chéng
城
wēi
微
yǔ
雨
mǔ
牡
dan
丹
shí
时
yīn
。
guò
因
gǔ
过
sì
古
féng
寺
sēng
逢
huà
僧
mò
话
,
qiǎn
莫
piān
遣
zhōu
扁
jiě
舟
lǎn
解
chí
缆
迟
。
kè
客
lǐ
里
féng
逢
chūn
春
duō
多
bìng
病
jiǔ
酒
,
jiāng
江
nán
南
dào
到
chù
处
bàn
半
tí
题
shī
诗
shān
。
chuān
山
zǒng
川
shì
总
céng
是
yóu
曾
chù
游
yī
处
,
qǔ
一
pí
曲
pa
琵
xiě
琶
bié
写
lí
别
离
。