丹阳北新丰道傍两石人传闻昔有二人夜行遇明遂止于此是固无稽之谈然貌伛偻丑陋不类乎墓道所列者谩赋一首
道旁伫立两班班,秋不成衣冬不寒。风雨凋零容貌古,冰霜摇落藓痕乾。
举头何物杨歧泣,极目谁怜蜀道难。未说桑田变沧海,岁同明月照人寰。
dào
道
páng
旁
zhù
伫
lì
立
liǎng
两
bān
班
bān
班
,
qiū
秋
bù
不
chéng
成
yī
衣
dōng
冬
bù
不
hán
寒
fēng
。
yǔ
风
diāo
雨
líng
凋
róng
零
mào
容
gǔ
貌
bīng
古
,
shuāng
冰
yáo
霜
luò
摇
xiǎn
落
hén
藓
qián
痕
乾
。
jǔ
举
tóu
头
hé
何
wù
物
yáng
杨
qí
歧
qì
泣
,
jí
极
mù
目
shuí
谁
lián
怜
shǔ
蜀
dào
道
nán
难
wèi
。
shuō
未
sāng
说
tián
桑
biàn
田
cāng
变
hǎi
沧
suì
海
,
tóng
岁
míng
同
yuè
明
zhào
月
rén
照
huán
人
寰
。