旦日示从同仍简忘忧

元代 耶律楚材
昔我驰星轺,驻车归化城。汝方来抠衣,从同训其名。 侍予垂十年,百事无一成。律历且及半,琴道犹未精。 禅书置一隅,尚未穷一经。大道若沧海,万古长澄清。 酌之而不竭,注之而不盈。偃鼠得满腹,亦足饱鲲鲸。 又如大圆镜,历劫长圆明。中间无影像,应物不现形。 汉、胡递相照,出没能纵横。又如万钧钟,寂然藏雄声。 随叩而即应,圆音自锵铿。小击而小响,大撞而大鸣。 又如长明烛,积岁长荧荧。分为百千万,光明如日星。 惠之而不费,是为无尽灯。日月照天下,不可语瞽盲。 雷霆碎山岳,聋者未曾听。枯木元无花,却怨春不平。 作偈以劝汝,可以为盘铭。
chí xīng yáo   zhù chē guī huà chéng fāng lái kōu cóng   tóng xùn míng    
shì chuí shí nián   bǎi shì chéng qiě bàn qín   dào yóu wèi jīng    
chán shū zhì   shàng wèi qióng jīng dào ruò cāng hǎi wàn   zhǎng chéng qīng    
zhuó zhī ér jié   zhù zhī ér yíng yǎn shǔ mǎn   bǎo kūn jīng    
yòu yuán jìng   jié cháng yuán míng zhōng jiān yǐng xiàng yìng   xiàn xíng    
hàn xiāng zhào chū   néng zòng héng yòu wàn jūn zhōng rán   cáng xióng shēng      
suí kòu ér yīng   yuán yīn qiāng kēng xiǎo ér xiǎo xiǎng   zhuàng ér míng    
yòu zhǎng míng zhú   suì zhǎng yíng yíng fēn wéi bǎi qiān wàn guāng   míng xīng    
huì zhī ér fèi   shì wèi jìn dēng yuè zhào tiān xià   máng    
léi tíng suì shān yuè   lóng zhě wèi céng tīng yuán huā què   yuàn chūn píng    
zuò quàn   wéi pán míng