淡黄柳 其一 本意

宋代 江南雨
轻黄浅碧,偷结相思络。一桁柔丝才半搦,乞与行人漫折,空负佳期误良约。 淡烟薄,新阴上晴阁。甚芳景,渐如昨。叹青山依旧情无托。 为怕明朝,满天飞絮,愁裹风帘翠幕。
qīng huáng qiǎn   tōu jié xiāng luò héng róu cái bàn nuò   xíng rén màn zhé   kōng jiā liáng yuē
dàn yān báo   xīn yīn shàng qíng shén fāng jǐng   jiàn zuó tàn qīng shān jiù qíng tuō
wèi míng cháo   mǎn tiān fēi   chóu guǒ fēng lián cuì