淡黄柳
寒枝病叶。惊定痴魂结。小管吹香愁叠叠。写遍残山剩水,都是春风杜鹃血。
自离别。清游更消歇。忍重唱、旧明月。怕伤心、又惹啼莺说。
十里平山,梦中曾去,唯有桃花似雪。
hán
寒
zhī
枝
bìng
病
yè
叶
jīng
。
dìng
惊
chī
定
hún
痴
jié
魂
xiǎo
结
guǎn
。
chuī
小
xiāng
管
chóu
吹
dié
香
dié
愁
xiě
叠
biàn
叠
cán
。
shān
写
shèng
遍
shuǐ
残
dōu
山
shì
剩
chūn
水
,
fēng
都
dù
是
juān
春
xuè
风
杜
鹃
血
。
zì
自
lí
离
bié
别
qīng
。
yóu
清
gèng
游
xiāo
更
xiē
消
rěn
歇
chóng
。
chàng
忍
jiù
重
míng
唱
yuè
、
pà
旧
shāng
明
xīn
月
yòu
。
rě
怕
tí
伤
yīng
心
shuō
、
又
惹
啼
莺
说
。
shí
十
lǐ
里
píng
平
shān
山
,
mèng
梦
zhōng
中
céng
曾
qù
去
,
wéi
唯
yǒu
有
táo
桃
huā
花
sì
似
xuě
雪
。