丹凤吟 丁卯寒食,江南人来,凄然望远

清代 陈洵
倦眼东风谁主,故国江南,飞花寒食。何人愁苦,千里暮云空碧。 当时燕子,可堪重诉,社鼓沉沉,黄昏历历。最是芳情怕遣,梦里残鹃,无语还似相惜。 便有平居旧意,未灰绛蜡犹泪滴。强饮佳辰酒,奈都来不是,年少踪迹。 山河多时,忽觉闭关人寂。堕履题门,何处访、更同携欢适。 那回且住,仍念归未得。
juàn yǎn dōng fēng shuí zhǔ   guó jiāng nán   fēi huā hán shí rén chóu qiān   yún kōng    
dāng shí yàn zi   kān zhòng   shè chén chén   huáng hūn zuì shì fāng qíng qiǎn mèng   cán juān   hái shì xiāng    
biàn 便 yǒu píng jiù   wèi huī jiàng yóu lèi qiáng yǐn jiā chén jiǔ nài   dōu lái shì nián   shào zōng    
shān duō shí   jué guān rén duò mén   chǔ fǎng gèng 访 tóng xié huān shì      
huí qiě zhù   réng niàn guī wèi