淡庵倪清父

宋代 白玉蟾
地僻人闲春昼长,了然物我两相忘。 薄披明月归诗肆,细切清风入醉乡。 蜡味溪山闲里嚼,虀羹松竹静中尝。 把琴弹破世间事,净几明窗一炷香。
rén xián chūn zhòu zhǎng   liǎo rán liǎng xiāng wàng
báo míng yuè guī shī   qiè qīng fēng zuì xiāng
wèi shān xián jué   gēng sōng zhú jìng zhōng cháng
qín dàn shì jiān shì   jìng míng chuāng zhù xiāng