答梅圣俞大雨见寄

宋代 欧阳修
夕云若颓山,夜雨如洪渠。 俄然见青天,焰焰升蟾蜍。 ◇忽阴气生,四面如吹嘘。 狂雷走昏黑,惊电照夔魖。 搜寻起龙蛰,下击墓与墟。 雷声每轩轰,雨势随疾徐。 初若浩莫止,俄收◇无余。 但挂千丈虹,紫翠横空虚。 顷刻百变态,晦明谁卷舒。 岂知下土人,水潦没襟裾。 扰扰泥淖中,无异鸭与猪。 嗟我来京师,庇身无弊庐。 闲坊僦古屋,卑陋杂里闾。 邻注涌沟窦,街流溢庭除。 出门愁浩渺,闭户恐为瀦。 墙壁豁四达,幸家无贮储。 虾◇鸣◇下,老妇但郗歔。 九门绝来薪,朝爨欲毁车。 压溺委性命,焉能顾图书。 乃知生尧时,未免忧为鱼。 梅子犹念我,寄声忧我居。 慰我以新篇,琅琅比琼琚。 官闲行能薄,补益愧空◇。 岁月行晚矣,江湖盍归欤。 吾居传邮尔,此计岂踌躇。
yún ruò tuí shān   hóng
é rán jiàn qīng tiān   yàn yàn shēng chán chú
  yīn shēng   miàn chuī
kuáng léi zǒu hūn hēi   jīng diàn zhào kuí
sōu xún lóng zhé   xià
léi shēng měi xuān hōng   shì suí
chū ruò hào zhǐ   é shōu  
dàn guà qiān zhàng hóng   cuì héng kōng
qǐng bǎi biàn tài   huì míng shuí juǎn shū
zhī xià rén   shuǐ lǎo méi jīn
rǎo rǎo nào zhōng   zhū
jiē lái jīng shī   shēn
xián fāng jiù   bēi lòu
lín zhù yǒng gōu dòu   jiē liú tíng chú
chū mén chóu hào miǎo   kǒng wèi zhū
qiáng huō   xìng jiā zhù chǔ
xiā   míng   xià   lǎo dàn
jiǔ mén jué lái xīn   cháo cuàn huǐ chē
wěi xìng mìng   yān néng shū
nǎi zhī shēng yáo shí   wèi miǎn yōu wéi
méi zi yóu niàn   shēng yōu
wèi xīn piān   láng láng qióng
guān xián xíng néng báo   kuì kōng  
suì yuè xíng wǎn   jiāng guī
chuán yóu ěr   chóu chú