答君章誉两儿见寄

宋代 刘敞
窥镜见二毛,自怜忧患馀。岂惟壮心尽,方与功名疏。 终岁不捉笔,历时长束书。顾常念绝学,正复伤离居。 忽忽莫自聊,悠悠空岁除。过壮而无闻,我其众人欤。 故人来江南,丹毂映隼旟。尚持平生意,期我相得初。 殷勤作新诗,烂漫联琼琚。溢美及儿曹,伻来问起予。 虽知非其实,但愧情相于。矧乃笔力雄,骎骎逼曹徐。 一读必三叹,何由望储胥。故人昔流落,襟抱久不摅。 乃者始再迁,通直承明庐。苍龙脱韝绁,快马从轻车。 神至气自豪,心广体亦舒。渊源未易测,变化天池鱼。 宁独扬子云,其工似相如。苟能哀憔悴,有似慰空虚。 月寄三四幅,穷愁直见祛。
kuī jìng jiàn èr máo   lián yōu huàn wéi zhuàng xīn jǐn fāng   gōng míng shū    
zhōng suì zhuō   shí cháng shù shū cháng niàn jué xué zhèng   shāng    
liáo   yōu yōu kōng suì chú guò zhuàng ér wén   zhòng rén    
rén lái jiāng nán   dān yìng sǔn shàng chí píng shēng   xiāng de chū    
yīn qín zuò xīn shī   làn màn lián qióng měi ér cáo bēng   lái wèn    
suī zhī fēi shí   dàn kuì qíng xiāng shěn nǎi xióng qīn   qīn cáo    
sān tàn   yóu wàng chǔ rén liú luò jīn   bào jiǔ shū    
nǎi zhě shǐ zài qiān   tōng zhí chéng míng cāng lóng tuō gōu xiè kuài   cóng qīng chē    
shén zhì háo   xīn guǎng 广 shū yuān yuán wèi biàn   huà tiān chí    
níng yáng zi yún   gōng shì xiàng gǒu néng āi qiáo cuì yǒu   wèi kōng    
yuè sān   qióng chóu zhí jiàn