荅江进之别诗

明代 袁宏道
横将一尺素,写出消魂别。泪深笔波红,情苦绢文裂。 事君才两载,相期砺高节。有过必直陈,无忧不共切。 密意臭兰旃,奇谈飞金屑。案牍与文史,一一相商决。 对客语如绵,当机锋似铁。喜怒性情真,缓急肝肠热。 所以小修言,江郎吴令杰。官虽暂时离,交岂中道辍。 古井绝回波,深山无化雪。
héng jiāng chǐ   xiě chū xiāo hún bié lèi shēn hóng qíng   juàn wén liè    
shì jūn cái liǎng zài   xiāng gāo jié yǒu guò zhí chén   yōu gòng qiè    
chòu lán zhān   tán fēi jīn xiè àn wén shǐ   xiāng shāng jué    
duì mián   dàng fēng shì tiě xìng qíng zhēn huǎn   gān cháng    
suǒ xiǎo xiū yán   jiāng láng lìng jié guān suī zàn shí jiāo   zhōng dào chuò    
jǐng jué huí   shēn shān huà xuě