大江东去(自寿)

宋代 吴季子
半生习气,被风霜、销尽头颅如许。七十年来都铸错,回首邯郸何处。杜曲桑麻,柴桑松菊,归计成迟暮。一樽自寿,不妨沈醉狂舞。 休问沧海桑田,看朱颜白发,转次全故。乌兔相催天也老,千古英雄坏土。汾水悲歌,雍江苦调,堕泪真儿女。兴亡一梦,大江依旧东注。
bàn shēng   bèi fēng shuāng xiāo jìn tóu shí nián lái dōu zhù cuò   huí shǒu hán dān chǔ sāng   chái sāng sōng   guī chéng chí zūn shòu 寿   fáng shěn zuì kuáng
xiū wèn cāng hǎi sāng tián   kàn zhū yán bái   zhuǎn quán xiāng cuī tiān lǎo   qiān yīng xióng huài fén shuǐ bēi   yōng jiāng diào   duò lèi zhēn ér xīng wáng mèng   jiāng jiù dōng zhù