代张孝廉可宗祝文学使六十寿

清代 戴梓
洞庭西,南岳北,山水钟灵开胜邑。千树桃花,万片锦石,精英结搆仙人宅。 仙人一住几千年,秦汉相传人不识。閒徵鹿豕应歌喉,偶唤鸾凰翔舞翼。 酿霞为醑,炊琼作食。后天而老,其乐无极。卓哉夫子挺群仙而特出。 既负阴以抱阳,复含华而吐实。胸藏日月夺天明,笔吐云霞成五色。 棘围一战捷南宫,玉堂挥洒掞天日。大贤秉鉴莅乡闱,鲲鹏直藉扶摇力。 穷边佔毕苦有年,倖入笼中成溲勃。于今旌节戾东都,始获趋承庭下立。 泰山北斗何巍巍,道范芝颜瞻咫尺。因知君圣是唐虞,自有贤臣为禹稷。 盐梅指日待调和,燮理他时成沕穆。小子叨居桃李人,鲲鹏还借扶摇力。 篱菊方葩梅始英,岳降良辰今六十。洞里仙人应忆之,甲子周回不瞬息。 余随鹿豕一赓歌,霜月方恒未全白。歌曰东海茫茫一酒卮,千山齿齿是今时。 愿将山海同人寿,年历乾坤亿万斯。
dòng tíng 西   nán yuè běi   shān shuǐ zhōng líng kāi shèng qiān shù táo huā   wàn piàn jǐn shí   jīng yīng jié gòu xiān rén zhái
xiān rén zhù qiān nián   qín hàn xiāng chuán rén shí xián zhēng 鹿 shǐ yīng hóu   ǒu huàn luán huáng xiáng
niàng xiá wèi   chuī qióng zuò shí hòu tiān ér lǎo   zhuó zāi tǐng qún xiān ér chū
yīn bào yáng   hán huá ér shí xiōng cáng yuè duó tiān míng   yún xiá chéng
wéi zhàn jié nán gōng   táng huī yàn tiān xián bǐng jiàn xiāng wéi   kūn péng zhí yáo
qióng biān zhàn yǒu nián   xìng lóng zhōng chéng sōu jīn jīng jié dōng dōu   shǐ huò chéng tíng xià
tài shān běi dǒu wēi wēi   dào fàn zhī yán zhān zhǐ chǐ yīn zhī jūn shèng shì táng   yǒu xián chén wèi
yán méi zhǐ dài tiáo   xiè shí chéng xiǎo dāo táo rén   kūn péng hái jiè yáo
fāng méi shǐ yīng   yuè jiàng liáng chén jīn liù shí dòng xiān rén yīng zhī   jiǎ zhōu huí shùn
suí 鹿 shǐ gēng   shuāng yuè fāng héng wèi quán bái yuē dōng hǎi máng máng jiǔ zhī   qiān shān chǐ 齿 chǐ 齿 shì jīn shí
yuàn jiāng shān hǎi tóng rén shòu 寿   nián qián kūn 亿 wàn