代香山寺老僧答

明代 李攀龙
老僧何处来迎客,身无袈裟足无舄。虽有弟子今流离,独向空山种麻麦。 先时长者布黄金,大师说法如来席。浮图中霄天乐下,禅台雨花坐盈尺。 共道当朝少游幸,唯此祗园有恩泽。綵丈晴连鹦鹉林,宫娥晚傍蟾蜍石。 侍从求看贝叶编,焚香再拜开琳碧。我往能言西域文,珠函为取华严译。 自复悬灯香炉峰,君其问腊庭中柏。何曾马绕招提鸣,未见沙门畜四兵。 突厥公然驰赤县,湖外秋风笳吹声。犹疑穷谷岂遽至,已闻野哭尸纵横。 裹创被血窜榛棘,问之不答惨且惊。须臾马驼蔽陵壑,三骑五骑擐长缨。 抨弓北岭饮南涧,骄气直欲凌欃枪。一骑常驱百汉人,一人常联二骑行。 翻身仰射罘罳落,束茅纵火烧朱甍。岂无卓锡笞其背,佛力不祐人心倾。 西堂北丘缘业恶,寺前荒冢遂峥嵘。亦是官军入援急,匈奴飏去归其营。 匍匐渐从草莽出,昼伏夜走同狐鼪。衣钵荡尽微躯在,性命真如飞鸟轻。 丈人岂愿闻丧乱,神州岂宜有战争。故人更邀住庐岳,万乘垂衣右北平。 燕中耆旧寄书说,早晚单于和议成。语罢空林转萧瑟,茫茫天地终何情。
lǎo sēng chǔ lái yíng   shēn jiā shā suī yǒu jīn liú   xiàng kōng shān zhǒng mài    
xiān shí cháng zhě huáng jīn   shī shuō lái zhōng xiāo tiān xià chán   tái huā zuò yíng chǐ    
gòng dào dāng cháo shǎo yóu xìng   wéi zhī yuán yǒu ēn cǎi zhàng qíng lián yīng lín gōng   é wǎn bàng chán chú shí    
shì cóng qiú kàn bèi biān   fén xiāng zài bài kāi lín wǎng néng yán 西 wén zhū   hán wèi huá yán    
xuán dēng xiāng fēng   jūn wèn tíng zhōng bǎi zēng rào zhāo míng wèi   jiàn shā mén chù bīng    
jué gōng rán chí chì xiàn   wài qiū fēng jiā chuī shēng yóu qióng zhì   wén shī zòng héng    
guǒ chuàng bèi xuè cuàn zhēn   wèn zhī cǎn qiě jīng tuó líng sān   huàn cháng yīng    
pēng gōng běi lǐng yǐn nán jiàn   jiāo zhí líng chán qiāng cháng bǎi hàn rén   rén cháng lián èr xíng    
fān shēn yǎng shè luò   shù máo zòng huǒ shāo zhū méng zhuó chī bèi   yòu rén xīn qīng    
西 táng běi qiū yuán è   qián huāng zhǒng suì zhēng róng shì guān jūn yuán xiōng   yáng guī yíng    
jiàn cóng cǎo mǎng chū   zhòu zǒu tóng shēng dàng jǐn wēi zài xìng   mìng zhēn fēi niǎo qīng    
zhàng rén yuàn wén sāng luàn   shén zhōu yǒu zhàn zhēng rén gèng yāo zhù yuè wàn   shèng chuí yòu běi píng    
yàn zhōng jiù shū shuō   zǎo wǎn chán chéng kōng lín zhuǎn xiāo máng   máng tiān zhōng qíng