戴式之垂访村居

宋代 周弼
故人手持一缄书,扁舟清晨造我庐。 为问舟从何方来,欲应未卜先知应先长吁。 长安平旦朱门开,曳裾靸履喧春雷。 独有诗人货难售,朔雪寒风常满袖。 孤馆青灯不自聊,短帽鹑衣竞相就。 獬豸峨冠岂无事,不触奸邪触诗士。 虽当圣世尚宽容,滔滔宁免言为讳。 轩瑟齐竽本难遇,长编巨轴添忧虑。 松菊荒芜归计迟,欲向何门诵佳句。 君不见古者防川不禁口,里谚村谣无不有。 美刺箴规三百篇,删取皆经圣人手。 汉魏著述充层云,采撷花草香纷纷。 其间国政最亲切,世许少陵能爱君。 交衢谤木求胥诲,盛若勋华犹不改。 风雅遗音傥尚存,篇篇遒铎皆应採。 小人几度邪侵正,何尝断隔无歌咏。 风雨萧萧鸡自鸣,谁顾寒莎响蛙黾。 但恐君诗未工耳,工则奚愁强疵毁。 益藉讥评达九重,送起声名赤霄里。 况於时事无交涉,仿郊寒山题木叶。 千龄得失寸心知,笑尔随群走干谒。 请君头上巾,为君抖却岐路尘。 解君身上衣,为君拂晓去京洛缁。 天台石桥春已知,别有野鹤相追随, 苟欲避世不可迟。请君归, 君勿疑。
rén shǒu chí jiān shū   piān zhōu qīng chén zào  
wèi wèn zhōu cóng fāng lái   yīng wèi xiān zhī yīng xiān cháng  
cháng ān píng dàn zhū mén kāi   xuān chūn léi  
yǒu shī rén huò nán shòu   shuò xuě hán fēng cháng mǎn xiù  
guǎn qīng dēng liáo   duǎn mào chún jìng xiāng jiù  
xiè zhì é guān shì   chù jiān xié chù shī shì  
suī dāng shèng shì shàng kuān róng   tāo tāo níng miǎn yán wèi huì  
xuān běn nán   cháng biān zhóu tiān yōu  
sōng huāng guī chí   xiàng mén sòng jiā  
jūn jiàn zhě fáng chuān jīn kǒu   yàn cūn yáo yǒu  
měi zhēn guī sān bǎi piān   shān jiē jīng shèng rén shǒu  
hàn wèi zhù shù chōng céng yún   cǎi xié huā cǎo xiāng fēn fēn  
jiān guó zhèng zuì qīn qiè   shì shǎo líng néng ài jūn  
jiāo bàng qiú huì   shèng ruò xūn huá yóu gǎi  
fēng yīn tǎng shàng cún   piān piān qiú duó jiē yīng cǎi  
xiǎo rén xié qīn zhèng   cháng duàn yǒng  
fēng xiāo xiāo míng   shuí hán shā xiǎng miǎn  
dàn kǒng jūn shī wèi gōng ěr   gōng chóu qiáng huǐ  
píng jiǔ zhòng   sòng shēng míng chì xiāo  
kuàng shí shì jiāo shè   fǎng 仿 jiāo hán shān  
qiān líng shī cùn xīn zhī   xiào ěr suí qún zǒu gān  
qǐng jūn tóu shàng jīn   wèi jūn dǒu què chén  
jiě jūn shēn shàng   wèi jūn xiǎo jīng luò  
tiān tāi shí qiáo chūn zhī   bié yǒu xiāng zhuī suí  
gǒu shì chí qǐng jūn guī    
jūn