戴氏鹿峰亭二首呈同游 其一

宋代 郭祥正
开亭面鹿峰,白鹿每经过。忽衔落花去,还来卧青莎。 仙者不可见,孤峰但嵯峨。疏篁映秀木,好鸟鸣相和。 飞泉洒天窗,六月凉气多。宾朋四五辈,饮酒朱颜酡。 璆琳粲明质,芝术芬长哦。皆为廊庙器,偶会林泉阿。 磻溪与桐庐,回旋竟如何。却笑晋右军,弄笔怜白鹅。
kāi tíng miàn 鹿 fēng   bái 鹿 měi jīng guò xián luò huā hái   lái qīng shā    
xiān zhě jiàn   fēng dàn cuó é shū huáng yìng xiù hǎo   niǎo míng xiāng    
fēi quán tiān chuāng   liù yuè liáng duō bīn péng bèi yǐn   jiǔ zhū yán tuó    
qiú lín càn míng zhì   zhī shù fēn zhǎng ó jiē wèi láng miào ǒu   huì lín quán ā    
pán tóng   huí xuán jìng què xiào jìn yòu jūn nòng   lián bái é