代旧姬有怨诗
宁为万里隔,乍作死生离。那堪眼前见,故爱逐新移。
未展春花落,遽被凉风吹。怨黛舒还敛,啼红拭复垂。
谁能巧为赋,黄金妾不赀。
níng
宁
wèi
为
wàn
万
lǐ
里
gé
隔
,
zhà
乍
zuò
作
sǐ
死
shēng
生
lí
离
。
。
nà
那
kān
堪
yǎn
眼
qián
前
jiàn
见
,
gù
故
ài
爱
zhú
逐
xīn
新
yí
移
。
。
wèi
未
zhǎn
展
chūn
春
huā
花
luò
落
,
jù
遽
bèi
被
liáng
凉
fēng
风
chuī
吹
。
。
yuàn
怨
dài
黛
shū
舒
hái
还
liǎn
敛
,
tí
啼
hóng
红
shì
拭
fù
复
chuí
垂
。
。
shuí
谁
néng
能
qiǎo
巧
wèi
为
fù
赋
,
huáng
黄
jīn
金
qiè
妾
bù
不
zī
赀
。
。