大孤山

宋代 刘弇
章贡西南来,银涛白浮天。扬澜开泛滥,如剖大腹然。 兹山遥相望,盘薄知何年。海风一何高,吹落蓬莱巅。 浮根袭气母,弄影白日边。赴渴夸父奔,阔蓦踵不旋。 轩轩执法臣,立当天子前。穹螺出佛髻,青跗带秋莲。 琉璃千丈簪,忽与冰箔连。鸣榔岩腹雨,挂席浦外烟。 鹤驾控不返,空遗紫芝田。香垆初争豪,落星才一拳。 擢秀苍梧云,发彩翼轸躔。上窥杳冥无极之层霄,下控瀰茫不测之重渊。 松萝参天岁月老,清澜泛沫鱼龙閒。中有神朅临,䁹睨舟往还。 流俗谓女子,彯缨来此山。香脂间绡缯,鹅猪捧羞盘。 至以孤为姑,考究初无端。可怜俗好怪,此语良大漫。 神固不可诬,何得正以女子观。吾言庶几为不妄,不然兹山徒与望夫、女几争巑岏。
zhāng gòng 西 nán lái   yín tāo bái tiān yáng lán kāi fàn làn   pōu rán    
shān yáo xiāng wàng   pán báo zhī nián hǎi fēng gāo chuī   luò péng lái diān    
gēn   nòng yǐng bái biān kuā bēn kuò   zhǒng xuán    
xuān xuān zhí chén   dàng tiān zi qián qióng luó chū qīng   dài qiū lián    
liú li qiān zhàng zān   bīng lián míng láng yán guà   wài yān    
jià kòng fǎn   kōng zhī tián xiāng chū zhēng háo luò   xīng cái quán    
zhuó xiù cāng yún   cǎi zhěn chán shàng kuī yǎo míng zhī céng xiāo xià   kòng máng zhī zhòng yuān    
sōng luó cān tiān suì yuè lǎo   qīng lán fàn lóng xián zhōng yǒu shén qiè lín   zhōu wǎng huán    
liú wèi   piāo yīng lái shān xiāng zhī jiān xiāo zēng é   zhū pěng xiū pán    
zhì wèi   kǎo jiū chū duān lián hǎo guài   liáng màn    
shén   de zhèng guān yán shù wèi wàng   rán shān wàng zhēng cuán wán