大孤山

宋代 劉弇
章貢西南來,銀濤白浮天。揚瀾開泛濫,如剖大腹然。 茲山遙相望,盤薄知何年。海風一何高,吹落蓬萊巔。 浮根襲氣母,弄影白日邊。赴渴夸父奔,闊驀踵不旋。 軒軒執法臣,立當天子前。穹螺出佛髻,青跗帶秋蓮。 琉璃千丈簪,忽與冰箔連。鳴榔岩腹雨,掛席浦外煙。 鶴駕控不返,空遺紫芝田。香壚初爭豪,落星才一拳。 擢秀蒼梧雲,發彩翼軫躔。上窺杳冥無極之層霄,下控瀰茫不測之重淵。 松蘿參天歲月老,清瀾泛沫魚龍閒。中有神朅臨,䁹睨舟往還。 流俗謂女子,彯纓來此山。香脂間綃繒,鵝豬捧羞盤。 至以孤為姑,考究初無端。可憐俗好怪,此語良大漫。 神固不可誣,何得正以女子觀。吾言庶幾為不妄,不然茲山徒與望夫、女幾爭巑岏。
zhāng gòng 西 nán lái   yín tāo bái tiān yáng lán kāi fàn làn   pōu rán    
shān yáo xiāng wàng   pán báo zhī nián hǎi fēng gāo chuī   luò péng lái diān    
gēn   nòng yǐng bái biān kuā bēn kuò   zhǒng xuán    
xuān xuān zhí chén   dàng tiān zi qián qióng luó chū qīng   dài qiū lián    
liú li qiān zhàng zān   bīng lián míng láng yán guà   wài yān    
jià kòng fǎn   kōng zhī tián xiāng chū zhēng háo luò   xīng cái quán    
zhuó xiù cāng yún   cǎi zhěn chán shàng kuī yǎo míng zhī céng xiāo xià   kòng máng zhī zhòng yuān    
sōng luó cān tiān suì yuè lǎo   qīng lán fàn lóng xián zhōng yǒu shén qiè lín   zhōu wǎng huán    
liú wèi   piāo yīng lái shān xiāng zhī jiān xiāo zēng é   zhū pěng xiū pán    
zhì wèi   kǎo jiū chū duān lián hǎo guài   liáng màn    
shén   de zhèng guān yán shù wèi wàng   rán shān wàng zhēng cuán wán