大风登摄山顶望江

清代 洪亮吉
山僧出户惊狂客,绝顶立同山木植。苍松冈南阁一层,飞鸟欲下人还登。 白云濛濛一招手,天风忽吹离立久。雄心直挟海水飞,南望天门北京口。
shān sēng chū jīng kuáng   jué dǐng tóng shān zhí cāng sōng gāng nán céng fēi   niǎo xià rén hái dēng    
bái yún méng méng zhāo shǒu   tiān fēng chuī jiǔ xióng xīn zhí xié hǎi shuǐ fēi nán   wàng tiān mén běi jīng kǒu