大风登城书雨

宋代 陆游
风从北来不可当,街中横吹人马僵。 西家女儿午未妆,帐底炉红愁下床。 东家唤客宴画堂,两行玉指调丝簧。 锦绣四合如坦墙,微风不动金猊香。 我独登城望大荒,勇欲为国平河湟。 才疏志大不自量,西家东家笑我狂。
fēng cóng běi lái dāng   jiē zhōng héng chuī rén jiāng  
西 jiā ér wèi zhuāng   zhàng hóng chóu xià chuáng  
dōng jiā huàn yàn huà táng   liǎng xíng zhǐ tiáo huáng  
jǐn xiù tǎn qiáng   wēi fēng dòng jīn xiāng  
dēng chéng wàng huāng   yǒng wèi guó píng huáng  
cái shū zhì liàng   西 jiā dōng jiā xiào kuáng