大风不能出户

宋代 陆游
昨日欲出病见留,今日可出风复作。 室虚窗白炉火暖,闭户幸有图书乐。 一杯淡粥饱则已,下箸岂复思藜藿。 山禽念我太寂寥,故作叩门声剥啄。
zuó chū bìng jiàn liú   jīn chū fēng zuò  
shì chuāng bái huǒ nuǎn   xìng yǒu shū  
bēi dàn zhōu bǎo   xià zhù huò  
shān qín niàn tài liáo   zuò kòu mén shēng zhuó