大涤山

唐代 白元鉴
天坛绝顶山,彷佛翠微间。 迹久苔纹碎,云根古木间。 丹成人已去,鹤驾未曾还。 犹有箫吹响,时时下旧山。
tiān tán jué dǐng shān   páng cuì wēi jiān  
jiǔ tái wén suì   yún gēn jiān  
dān chéng rén   jià wèi céng hái  
yóu yǒu xiāo chuī xiǎng   shí shí xià jiù shān