大滌山

唐代 白元鑒
天壇絕頂山,彷佛翠微間。 跡久苔紋碎,雲根古木間。 丹成人已去,鶴駕未曾還。 猶有簫吹響,時時下舊山。
tiān tán jué dǐng shān   páng cuì wēi jiān  
jiǔ tái wén suì   yún gēn jiān  
dān chéng rén   jià wèi céng hái  
yóu yǒu xiāo chuī xiǎng   shí shí xià jiù shān