大道

清代 张问陶
大道风尘远,真能化素衣。两行春树直,一片乱沙飞。 入世情无赖,依人事恐违。江头旧茅屋,鸥鸟自忘机。
dào fēng chén yuǎn   zhēn néng huà liǎng xíng chūn shù zhí   piàn luàn shā fēi
shì qíng lài   rén shì kǒng wéi jiāng tóu jiù máo   ōu niǎo wàng