大道

清代 張問陶
大道風塵遠,真能化素衣。兩行春樹直,一片亂沙飛。 入世情無賴,依人事恐違。江頭舊茅屋,鷗鳥自忘機。
dào fēng chén yuǎn   zhēn néng huà liǎng xíng chūn shù zhí   piàn luàn shā fēi
shì qíng lài   rén shì kǒng wéi jiāng tóu jiù máo   ōu niǎo wàng