答单监簿

宋代 胡铨
贤哉洛城翁,尘甑每贷粟。 饥来睨书案,臭味清可掬。 独抱古遗经,凛凛一川玉。 唯知耕宽闲,未暇井衍沃。 萧然跨騄駬,破漏数间屋。 谏议真可人,着意向幽独。 赠之三百月,鼌采照鲸目。 闭门予自煎,飒爽对修竹。 先生如玉川,时书实其腹。 顾我亦何幸,此客良不俗。 新篇忽入手,阔蹑李杜躅。 华衮褒虽荣,溢美论非笃。 何时玉壶山,复得从所欲。 三碗浇枯肠,勿赋饭不足。
xián zāi luò chéng wēng   chén zèng měi dài  
lái shū àn   chòu wèi qīng  
bào jīng   lǐn lǐn chuān  
wéi zhī gēng kuān xián   wèi xiá jǐng yǎn  
xiāo rán kuà ěr   lòu shù jiān  
jiàn zhēn rén   zhuó xiàng yōu  
zèng zhī sān bǎi yuè   cháo cǎi zhào jīng  
mén jiān   shuǎng duì xiū zhú  
xiān sheng chuān   shí shū shí  
xìng   liáng  
xīn piān shǒu   kuò niè zhú  
huá gǔn bāo suī róng   měi lùn fēi  
shí shān   cóng suǒ  
sān wǎn jiāo cháng   fàn