促织吟

元代 吴师道
高秋白露如零雨,促织惊寒近床语。美人不寐空闺深,共向西风诉离苦。 玉关征人去不归,无书寄与来鸿飞。背壁孤灯照清泪,谁家急杵敲寒衣? 寒衣八月当寄时,今年独恨衣成迟。天吴颠倒旧绣裂,春蚕冻损新丝稀。 夜长抱膝三太息,此怀促织那能知。微霜凄凄月欲没,四壁萧萧声转急。 吟成锦字长相思,万里秋空凝愁碧。
gāo qiū bái líng   zhī jīng hán jìn chuáng měi rén mèi kōng guī shēn   gòng xiàng 西 fēng
guān zhēng rén guī   shū lái hóng 鸿 fēi bèi dēng zhào qīng lèi   shuí jiā chǔ qiāo hán  
hán yuè dāng shí   jīn nián hèn chéng chí tiān diān dào jiù xiù liè   chūn cán dòng sǔn xīn
zhǎng bào sān tài   huái 怀 zhī néng zhī wēi shuāng yuè méi   xiāo xiāo shēng zhuǎn
yín chéng jǐn cháng xiāng   wàn qiū kōng níng chóu