促織吟

元代 吳師道
高秋白露如零雨,促織驚寒近床語。美人不寐空閨深,共向西風訴離苦。 玉關征人去不歸,無書寄與來鴻飛。背壁孤燈照清淚,誰家急杵敲寒衣? 寒衣八月當寄時,今年獨恨衣成遲。天吳顛倒舊繡裂,春蠶凍損新絲稀。 夜長抱膝三太息,此懷促織那能知。微霜淒淒月欲沒,四壁蕭蕭聲轉急。 吟成錦字長相思,萬里秋空凝愁碧。
gāo qiū bái líng   zhī jīng hán jìn chuáng měi rén mèi kōng guī shēn   gòng xiàng 西 fēng
guān zhēng rén guī   shū lái hóng fēi bèi dēng zhào qīng lèi   shuí jiā chǔ qiāo hán  
hán yuè dāng shí   jīn nián hèn chéng chí tiān diān dào jiù xiù liè   chūn cán dòng sǔn xīn
zhǎng bào sān tài   huái zhī néng zhī wēi shuāng yuè méi   xiāo xiāo shēng zhuǎn
yín chéng jǐn cháng xiāng   wàn qiū kōng níng chóu