村宿

清代 敦敏
柴扉薄暮静,高卧洽疏慵。村祭隔林火,风声远寺钟。 夜昏闻犬吠,屋老借云封。更喜沽来便,寒深酒兴浓。
chái fēi jìng   gāo qià shū yōng cūn lín huǒ fēng   shēng yuǎn zhōng    
hūn wén quǎn fèi   lǎo jiè yún fēng gèng lái biàn hán 便   shēn jiǔ xìng nóng