从事淮南府过亡友杨校书旧厅感念愀然

唐代 权德舆
故人随化往,倏忽今六霜。及我就拘限,清风留此堂。 松竹逾映蔚,芝兰自销亡。绝弦罢流水,闻笛同山阳。 炯如冰玉姿,粲若鸾凤章。欲翥摧劲翮,先秋落贞芳。 正平赋鹦鹉,文考颂灵光。二子古不吊,夫君今何伤。 黄墟既杳杳,玄化亦茫茫。岂必限宿草,含凄洒衣裳。
rén suí huà wǎng   shū jīn liù shuāng jiù xiàn   qīng fēng liú táng
sōng zhú yìng wèi   zhī lán xiāo wáng jué xián liú shuǐ   wén tóng shān yáng
jiǒng bīng 姿   càn ruò luán fèng zhāng zhù cuī jìn   xiān qiū luò zhēn fāng
zhèng píng yīng   wén kǎo sòng líng guāng èr zi diào   jūn jīn shāng
huáng yǎo yǎo   xuán huà máng máng xiàn 宿 cǎo   hán shang