从人于柳木得芝一本面径尺馀体圆而攲正类荷叶惜其生于僻远不得与奏牍为赋此诗
草木何为亦发祥,灵芝三秀向沙阳。成丛已茁枯梅上,盈尺还生卧柳傍。
叶若圆荷方泻露,色如紫椹更飘香。惜哉地去长安远,不使公卿草贺章。
cǎo
草
mù
木
hé
何
wéi
为
yì
亦
fā
发
xiáng
祥
,
líng
灵
zhī
芝
sān
三
xiù
秀
xiàng
向
shā
沙
yáng
阳
chéng
。
cóng
成
yǐ
丛
zhuó
已
kū
茁
méi
枯
shàng
梅
yíng
上
,
chǐ
盈
hái
尺
shēng
还
wò
生
liǔ
卧
bàng
柳
傍
。
yè
叶
ruò
若
yuán
圆
hé
荷
fāng
方
xiè
泻
lù
露
,
sè
色
rú
如
zǐ
紫
shèn
椹
gèng
更
piāo
飘
xiāng
香
xī
。
zāi
惜
dì
哉
qù
地
cháng
去
ān
长
yuǎn
安
bù
远
,
shǐ
不
gōng
使
qīng
公
cǎo
卿
hè
草
zhāng
贺
章
。