從人於柳木得芝一本面徑尺餘體圓而攲正類荷葉惜其生於僻遠不得與奏牘為賦此詩

宋代 李綱
草木何為亦發祥,靈芝三秀向沙陽。成叢已茁枯梅上,盈尺還生臥柳傍。 葉若圓荷方瀉露,色如紫椹更飄香。惜哉地去長安遠,不使公卿草賀章。
cǎo wéi xiáng   líng zhī sān xiù xiàng shā yáng chéng cóng zhuó méi shàng yíng   chǐ hái shēng liǔ bàng    
ruò yuán fāng xiè   shèn gèng piāo xiāng zāi cháng ān yuǎn   shǐ gōng 使 qīng cǎo zhāng