骢马

唐代 李群玉
浮云何权奇,绝足世未知。长嘶清海风,蹀躞振云丝。 由来渥洼种,本是苍龙儿。穆满不再活,无人昆阆骑。 若识跃峤怯,宁劳耀金羁。青刍与白水,空笑驽骀肥。 伯乐傥一见,应惊耳长垂。当思八荒外,逐日向瑶池。
yún quán   jué shì wèi zhī cháng qīng hǎi fēng   dié xiè zhèn yún
yóu lái zhǒng   běn shì cāng lóng ér mǎn zài huó   rén kūn láng
ruò shí yuè jiào qiè   níng láo yào 耀 jīn qīng chú bái shuǐ   kōng xiào dài féi
tǎng jiàn   yīng jīng ěr zhǎng chuí dāng huāng wài   zhú xiàng yáo chí